Thứ Bảy, 14 tháng 4, 2012

GIỬ LẤY LÒNG SON

Không mưa
Nước ngập đường quê
Xôn xao sợi nắng
Bước đi ngập ngừng
Ai đang thánh hóa ai chăng
Ai còn hò hẹn hoa giăng ngày về
Sau lưng
Cuộc sống vở đê
Tháng năm nhòa nhạt
Lời thề còn không
Ơi người
Người nhớ cho chăng
Sắt son giử lấy
Phong trần trên vai
Sắt son mẹ đặt vào nôi
Phong trần từ thủa còn ngồi ê a
Người ơi!
Người nhớ chăng là...

Tâm Quả

1 nhận xét:

  1. Chào Tâm Quả,
    Đoc bài thơ tôi chợt cảm nghĩ số phận con người sao quá chật hẹp!Dường như tác giả muốn biến đổi xoay xở một cái gì đó? Sự biến cách của thơ lục-bát có liên quan gì với đời sống đa văn hóa của người Việt hiện tại trên khắp địa cầu hay không?
    Cảm ơn Tâm Quả cho đọc bài thơ hay.
    Chúc sức khỏe và hẹn gặp lại.

    Trả lờiXóa