Phạm Mai Hương
Năm 1993, chị
Mai Trang và Quỳnh, anh rể tôi được sang
định cư ở Mỹ theo diện HO. Suốt mười năm chị không về VN bởi chị không muốn làm
Việt Kiều Kampuchia (nghèo quá, về không có quà cáp gì cho họ hàng bà con).
Mười năm trôi
qua đủ để anh chị ổn định cuộc sống bên xứ người, và bên này anh em chúng tôi,
mỗi đứa đều có tổ ấm riêng. Khi thấy ba mạ già, thời gian còn ở với con cái
không còn nhiều, chị tôi quyết định về thăm nhà. Và như thế, khi ba năm, lúc một
năm chị lại có mặt ở Dalat.
Ngày chị về Việt Nam, Hoành cùng vợ là Mai, đứa
em út hiện sống Saigon - thêm vài đứa ở Dalat rảnh việc ra sân bay Tân Sơn Nhất
đón rồi cùng lên xe Thành Bưởi về nhà.
Tối hôm sau,
anh em chúng tôi có mặt ở nhà ba mạ để thăm chị gái và cũng được tận hưởng niềm
vui được chia quà. Dẫu ở lứa tuổi nào, những đứa em tóc hoa râm đi gần hết cuộc
đời đến đứa cháu kêu dì, bác, hay gọi bà trẻ cũng náo nức chờ quà như ngày nào
chị tôi đeo chiếc xắc tay đầy ắp đồ Mỹ viện trợ trở về từ trường Sư Phạm Qui Nhơn.
Căn phòng
khách trở nên chật chội, mạ tôi ngồi trên chiếc ghế sô-pha, ba tôi đi lững thững
từ phòng này qua phòng khác, ông không muốn sót đứa con nào.
Bản sao của
ba, anh Việt hiền lành ngồi trên ghế cạnh bàn tiếp khách. Chúng tôi đứa đứng, đứa
ngồi bên cạnh chị.
Chi lãnh nhiệm
vụ xuống lò phở lấy tập túi nilon lớn: một túi dành cho ba mạ, mười túi nilon
cho anh Việt và các em (trừ anh Lâm cũng ở Mỹ), ba túi dành cho ba cháu đã lập
gia đình.
Dẫu chị về Việt
Nam đến cả chục lần nhưng quà hàng không thay đổi nhiều: đầu tiên là kẹo
chocolate đủ loại cái thanh dài, thanh ngắn, viên tròn như cái núi nhỏ, viên dẹp
màu xanh đỏ. Kẹo chewing gum cũng đa dạng đủ mùi. Chi và Phương xé từng gói nho
khô, táo khô, bánh ngọt… đếm số viên, hay ước lượng bằng tay cho vào túi nilon
nhỏ mà chị để sẵn. Phần chia hơi lích kích, chị tôi phân trần :
-Chị đi chợ thấy
cái gì cũng muốn mua về cho mấy đứa ăn thử cho biết.
Đôi lúc vì muốn
các em ăn thử khiến chúng tôi cười lăn khi thấy cục xí muội made in VN trở về
chốn cũ.
Căn nhà ấm cúng
bởi tiếng chọc ghẹo:
-Ba mạ răng giả,
sao ăn chewing gum, thôi cho con đi.
-Không, để ba
mạ đãi khách.
- Chẳng công
bình chút nào. Nhà em tới bốn đứa con mà bằng nhà Sâm có một đứa.
Chị cười cười:
-Chưa phạt cái
tội đẻ nhiều, giờ còn mè nheo nữa hả?
Bánh trái chia
trước và được cất vào một nơi an toàn không dây dưa vào những thứ khác. Lọ dầu
gió xanh không thể thiếu: mỗi đứa một lọ dù lọ dầu kỳ trước chưa xài đến. Mỗi đứa
hai ống kem đánh răng, cái làm trắng răng, cái thơm mùi bạc hà cộng với bàn chải
đánh răng. Đôi lúc chị lên tiếng nhắc;
-Nhà anh Việt
thêm bàn chải nghe Chi.
Chi đang lui
cui chia phần bỗng giơ một vật giống chiếc lắc ở ban nhạc, hỏi:
- Cái này để
làm gì hả chị Trang?
-Á cái này để
lăn quần áo.
Nhìn khuôn mặt
ngơ ngác của mấy đứa em, chị giải thích:
-Quần áo màu
đen khi giặt hay bám bụi hoăc đổi màu khác, mình lấy cái này lăn lên thì nó sạch
bong.
Cẩn gật gù:
-Người VN mình
thông minh kể gì. Mấy bà bán đồ lạc xoong, họ lấy băng keo trong dính qua dính
lại sạch trơn. Lần sau, chị đừng mua cái này chi cho mệt, chị phát mấy cuộn
băng keo trong là được.
-Salonpass
chia đều, phần ba mạ nhiều hơn. Mấy hộp thuốc bổ cho phụ nữ cũng chia đều vì
con trai không uống thì vợ nó uống. Con gái cũng có dao cạo râu tại chồng nó
cũng có râu.
-Râu em nhiều
hơn, em phải gấp đôi.
Chị cười:
-Chi coi còn
dư thì cho Cẩn thêm.
-Mấy hộp
vitamin dành cho con nít bỏ vào cho Minh Đăng, Quyền và Hoành Mai cho riêng
Pingu, Boong và Tí Nị.
Chị với tay lấy
ống thuốc dầu nóng đưa anh Việt:
-Anh bôi lưng
nghe.
-Mỗi nhà một cục
xà bông, một chai rước rửa tay nè.
Cái thú mở quà
cực kỳ thú vị, khiến chúng tôi trở về thuở ấu thơ tò mò lục giỏ của mẹ khi đi
chợ về. Bởi chị tôi luôn tạo những sự bất ngờ: Chiếc chà nồi soong mà ở Việt
Nam người ta quảy gánh đi bán dạo dành cho bà nội trợ. Cục đá chà gót chân chắc
chị lại liên tưởng đến thời nào tắm rửa cho em phải chà xuống nền xi măng nham
nhở. Cứ vậy mỗi món quà đưa ra đều có lý giải của nó: Chiếc khăn giấy ướp mùi
thơm cho mấy đứa nhỏ xài cho đỡ đau mũi đến cái ngoáy lỗ tai thứ lớn cho người
lớn, cái nhỏ dành con nít; miếng băng cứu thương đến cục băng keo. Sợi chỉ nha
khóa đến cây tăm xỉa răng bằng nhựa. Trong chiếc hồ lô của chị dường như bất tận,
nó giống cửa tiệm chạp phô của bà xẩm ở cạnh máy nước công cộng ngày nào.
Nhìn mấy thùng hàng được chia xong, thành những
túi nhỏ, chị phân bua:
-Tại nhà mình
đông anh em quá nên chỉ có từng đó.
-Phải chi mạ đẻ
ngang chị Hương thì chia có 4 phần hà.
-Mạ đẻ ngang
chị Trang thì anh Việt giàu.
Đôi lúc chị bực:
-Kỳ này về mệt
quá, lần sau, chị không mua gì hết về tay không cho khỏe
-Ừ, cái gì ở
VN mà không có, mua chi cho mệt, chị cứ phát mỗi đứa một tờ xanh, tùy đứa nào
mua gì thì mua.
Cúc, vợ Cẩn,
chậm rãi nói:
-Có tiền thì
mua gì cũng có nhưng cầm quà thích hơn
Mặc dù cái đứa
thích cầm tiền cho khỏe nhưng thâm tâm cũng muốn tận hưởng giây phút này. Sau
đó, phần nhà nào nhà đó cầm về. Đứa nào không có mặt sẽ đề tên lên túi nilon,
nhờ mạ cất giùm, cả Hoành Mai ở Saigon, khi nào có ai về sẽ đưa. Chúng tôi cầm
phần quà mà cảm giác trở lại tuổi thơ ấu.
Nhà đông anh em, mọi thứ đều được chia đều từ vật chất đến tình thương.
Chiếc hồ lô đựng
hàng của chị tôi nếu chỉ dừng ngang ở đây sẽ là chiếc hồ lô giả mà Tề Thiên cầm
nhầm. Bởi ngày hôm sau cho đến ngày chị về lại Mỹ, khi mỗi đứa về nhà, chị sẽ
to nhỏ:
-Lọ lotion này
cho Thư.
-Cái bóp này,
bác Trang mua có hai cái thôi cho Linh, Dung nè.
-Cái áo này chị
Bá mặc vừa, chị lấy nghe.
Người nhận có
cảm giác mình là nhân vật đặc biệt được bác Trang ưu ái mặc dù ai cũng thừa biết
cái đứa cùng lứa với mình sẽ có cùng một cái tương tự bởi chị tôi không phân biệt
em dâu hay em gái, em trai hay em rễ, cháu gọi dì hay cô.
Chiếc hồ lô
không chỉ dành cho người trong nhà. Chị thay áo đi chơi, lui hui lôi trong
thùng hàng:
-Chị đi thăm
anh Đức, mang gởi biếu vợ anh chai kem dưỡng da, gói kẹo cho đứa cháu.
Bà Tư Chè, bà
Bụi qua chơi với mạ tôi:
-Con biếu bác
chai dầu gió xanh.
Quà hàng được
chị tôi tích trữ từ rất lâu bởi chị không giàu có, mỗi lần đi siêu thị gặp lúc
hạ giá chị mua, đôi lúc chỉ cần nghe một đứa càu nhàu :
-Bữa nay xắc
thịt cực quá vì lưỡi dao không bén
Thế là đồ mài
dao, kéo làm cá… được mua về.
Cháu ngoại tôi
có cái tên ở nhà khá đặc biệt: Pingu, chị tìm mua tất cả những gì có hình chim
cánh cụt: Cuốn sách, chiếc đĩa, cái muỗng, cây bút chì, cả một bầy thú nhồi
bông chim cánh cụt, chị còn huy động cả chị Luận ở tiểu bang khác:
-Tau có ít con
chim cánh cụt của cháu tau không chơi nữa, để tau gởi cho mi. Có ai về mi gởi
cho Pingu.
Chị than thở:
-Tên chi không
đặt, đặt tên Pingu khó tìm quà quá, chỉ có cái thùng rác in hình nó là nhiều.
Nhất Định vợ Quyền ngắm nghía hộp bút chì màu
rách một góc:
-Chị đi đổ
rác, thấy hộp couleur còn nguyên người ta quăng. Chị cúi xuống thùng rác nhặt
lên, ai ngờ còn sót một cây dưới đáy. Chị ráng khom người cúi xuống, lấy được
nó bị sái cả cái xương sườn. Giờ còn đau. Đem về cho Tí Nị vẽ.
Ngày ba tôi mất,
chị và Lâm về nước thọ tang. Dù nước mắt chảy, nhưng chị vẫn nhìn quanh nhà cố
tìm ra quà đem về cho các em. Vậy mà đến tối, khi đi ngủ, ống kem đánh răng hay
lọ lotion bôi tay của chị móp méo như đồ sắp bỏ đi.
Ngày chị trở về
Mỹ, chúng tôi chia nhau:
-Em mua chuối
xấy rồi đó. Đừng ai mua nữa nghe
- Em mua cà
phê.
- Em mua trà.
Chị xua tay
-Thôi thôi chị
gởi Mai Hoành ở Saigon mua hết rồi.
Chiếc hồ lô lại
mang về nào ớt bột, tiêu sọ, hộp cà ri nị nấu bò kho… dành cho bạn bè, hàng
xóm.
Gởi hành lý
xong, chị bước ra trò chuyện với các em, đến phút cuối cùng để trở vào phòng
cách ly, chị mở túi:
-Còn ít tiền
VN, mấy đứa lấy trả tiền xe đi về.
Người ta thường nói: quà tặng không quan trọng bằng
cách cho. Chị tôi vậy đó, chiếc hồ lô của chị tặng khiến chúng tôi luôn nhỏ bé
trước tấm chân tình của chị.
(1-9-2013)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét